Ôn Noãn cười lạnh!
Cô rút vật nhỏ kia ra khỏi túi quần anh, ném lên bàn sách, dưới ánh đèn mờ nhạt, cô chậm rãi mở miệng: “Hoắc Minh, từ trước tôi đã nói, tình yêu có ba người quá chật chội! Bây giờ tôi vẫn nói câu này, nếu anh không thể buông bỏ quá khứ, chúng ta là không thể nào!”
Hoắc Minh là một kẻ kiêu ngạo, ít nhiều cũng hơi bực bội.
Anh đoán ra Ôn Noãn đã biết.
Anh kìm nén sự tức giận: “Tôi và cô ta không có gì hết, tôi cũng không thể coi trọng một con nhóc được!”
Ôn Noãn từ từ giương mắt, đáy mắt cô phiếm hồng..
“Là anh cho cô ta hy vọng!”
“Cô ta sẽ cảm thấy, luật sư Hoắc đối xử với cô ta rất đặc biệt, nể mặt chị ruột của cô ta nên sẽ chăm sóc cô ta đặc thù... Thậm chí cô ta còn muốn thay thế vị trí của Kiều An trong lòng anh nữa!”