Ôn Noãn ngẩn ngơ một hồi rồi mới tỉnh táo, cô cũng xuống xe.
Xe đụng phải người ta, là một cô gái trẻ tuổi, trời lạnh mà chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, mái tóc dài buông xõa che đi một nửa khuôn mặt.
Hoắc Minh nâng người dậy.
Giọng nói của cô gái kia có vẻ ngập ngừng: “Xin lỗi! Tôi không cố ý chạy tới đây.”
Cô ta nói xong thì nâng mặt lên...
Hoắc Minh và Ôn Noãn đều ngây ngẩn cả người.
Là Sở Liên!
Lúc này, cô ta tỏ ra thật yếu đuối đáng thương, không nghiêng không lệch đụng vào xe của Hoắc Minh, còn đụng đến mức không thể bị thương nặng được, chỉ trầy xước tí da.
Ôn Noãn không phải là loại người khắc nghiệt, lúc này cũng chỉ hơi mỉm cười: “Cô Sở may mắn thật đấy!”