Hoắc Minh cũng không phải loại đàn ông thấy gái đẹp là mê, anh đoán được cô đã biết tin Sở Liên rời khỏi văn phòng, thế mà cô vẫn rất bình tĩnh.
Sự bình tĩnh này do một bản thân khác dạy dỗ nên sao?
Hoắc Minh tiến tới, ôm lấy eo nhỏ của cô, sờ soạng qua lại.
Anh ghé sát vào bên tai cô: “Buổi tối thật sự không rảnh sao? Ôn Noãn... Tôi phải làm tới trình độ nào, em mới chịu vui vẻ với tôi, mới đồng ý quay về biệt thự cùng tôi?”
Ôn Noãn không còn là một cô gái trẻ đơn thuần.
Đàn ông nói chuyện nghe thôi là được, hiện tại anh cảm thấy hứng thú với cô nhưng cũng chỉ giới hạn về mặt thể xác, những mặt khác dường như không có hứng thú tìm hiểu...