Đáng lẽ Ôn Noãn nên vui vẻ nhưng cô lại không cảm thấy như vậy.
Cô đã điều tra, anh vẫn không ngừng việc giúp đỡ Sở Liên.
Ôn Noãn gõ cửa kính, dịu dàng nhẹ nhàng lẩm bẩm: “Khốn nạn thật chứ! Nên làm thế nào với anh bây giờ?”
Có tiếng đập cửa vang lên ngoài văn phòng: “Tổng Giám đốc Ôn!”
“Vào đi!” Người đi vào chính là phó Tổng Giám đốc của Tây Á, Hạ Như Lâm, anh ta đang cầm một bộ tài liệu quan trọng trên tay: “Cái này cần Tổng Giám đốc Ôn tự ký tên!”
Ôn Noãn nhận lấy, sau khi đọc đi đọc lại cẩn thận hai lần, cô ký tên.
Hạ Như Lâm nhận lại nhưng không lập tức rời đi, anh ta mỉm cười: “Tổng Giám đốc Ôn, nếu không phải đêm nay có tiệc tối thì cô vẫn nên đi thả lỏng cho thoải mái, đêm nay có diễn viên kịch nói cô thích biểu diễn!”