Anh ở trước mặt lại không phải là anh.
Linh hồn ấy đã không thể nào hòa hợp với cô được nữa.
Cho dù bọn họ ở trên giường, làm những chuyện thân mật nhất, nhưng sâu bên trong thân thể cô thân vẫn luôn cảm thấy trống rỗng... Luôn có sự khác biệt.
Dáng vẻ của Ôn Noãn lúc này đủ để khiến mọi người đàn ông động lòng.
Hoäc Minh từ từ bước qua, ôm chặt lấy thân hình mảnh khảnh của cô từ phía sau lưng, mặt anh dán bên lỗ tai cô, thấp giọng hỏi: “Anh ta tốt vậy sao? Chỗ nào tốt như vậy, hửm?”
Anh biết là không nên nhưng anh vẫn cảm thấy không thoải mái.