Không khí trở nên ngưng đọng.
Hoắc Minh nhìn Ôn Noấn.
Cô mặc một chiếc váy len dài màu hồng phấn, cả người trông rất mềm mại, nhưng chuyện mà cô đã làm lại vô cùng cứng rắn!
Hoắc Minh không muốn làm phiền đến bố mẹ, giọng nói nén xuống rất thấp nhưng lại lộ sự nghiêm khắc.
“Đó là một con người đang sống! Không phải đồ vật em có thể mua bán!”
“Ôn Noãn... Em dùng bao nhiêu tiền để bịt miệng bố mẹ thằng bé?”
Ôn Noãn hoảng hốt đến mức bật cười.
Anh đang chỉ trích cô, chỉ trích cô không có đạo đức!
Ôn Noãn không nhận cái nồi này!
Cho dù đã là đêm khuya, cô vẫn gọi điện thoại cho trợ lý, dịu dàng nói: “Trợ lý Từ, cô đi tới công ty một chuyến, lấy tài liệu số một từ trong két sắt của tôi ra... m, đưa đến nhà lớn bên này đi!”