Hoắc Minh nhíu mày: “Con không có ý đó!”
“Tốt nhất là không có!”
Thấy ánh mặt trời đã không còn nữa, Hoắc Chấn Đông dẫn Tiểu Thước Thước đi đến chỗ khác để phơi nắng, bác sĩ nói cậu bé cần phơi nắng nhiêu hơn!
Cả đêm, Hoắc Minh chẳng gặp được Ôn Noãn.
Anh cũng không muốn tỏ ra vội vàng, mãi đến khi ngủ anh mới mở cửa phòng bọn trẻ ra.
Tiểu Hoắc Tây và Doãn Tư ở cùng một phòng.
Doãn Tư đã ngủ rồi, khuôn mặt nhỏ nhắn trông lấp lánh và bình yên.
Tiểu Hoắc Tây đang tắm rửa trong phòng tắm.
Ôn Noãn vừa cho bé ăn xong, còn chưa kịp kéo váy lông dê xuống, Hoắc Minh đã đi vào!
Bầu không khí trở nên vi diệu...
Hoắc Minh đi đến, nhỏ giọng nói: “Bên kia bị căng lên có khó chịu không?”
Vẻ mặt Ôn Noãn không có biểu cảm gì: “Chút nữa tôi sẽ hút ra để sáng mai cho Doãn Tư uống!”
“Để tôi làm giúp eml” Ôn Noãn cảm thấy anh thật không biết xấu hổ, bây giờ bọn họ đang chiến tranh lạnh, nhưng anh vẫn muốn đòi cho đủ trong chuyện thân mật vợ chồng!