Cô liếc nhìn trợ lý, trợ lý nhận lấy chai nước trong tay cô, cô tiếp tục duỗi người... Thỉnh thoảng lại nhẹ giọng nói: “Cô Sở cô tuổi còn trẻ lại xinh đẹp như vậy, cần gì phải dây dưa với một người đàn ông đã kết hôn! Được rồi, cô và mối tình đầu của Hoắc Minh rất giống nhau... Thỉnh thoảng khi nhìn mặt cô, anh ấy sẽ nhớ về quá khứ, tôi cũng không phải rất quan tâm nhưng anh ấy... cũng chỉ có thể nhớ lại!”
Lòng tự trọng của Sở Liên bị tổn thương.
Cô ta không ngờ bà chủ trước mặt lại có thể vạch trần sự thật dễ dàng như vậy.
Sao cô dám?
Chóp mũi Ôn Noãn rớm mồ hôi, nhẹ nhàng nói: “Có lẽ cô không biết, Kiều An ở trong nhà chúng tôi là một điều cấm ky, đừng nói là cô, ngay cả cô ấy muốn vào cửa nhà họ Hoắc, có sinh ra mười lần cũng vô dụng!"
Sở Liên không tin.