Một tấm hình nhẹ nhàng nhét vào túi áo khoác của anh.
Ngón tay nhỏ nhắn của Ôn Noãn rất quan tâm giúp anh sửa sang lại, cuối cùng cô còn vỗ nhè nhẹ.
Hoắc Minh nhìn vào ánh mắt cô, rút tấm hình kia ra.
Đó là thực tập sinh mới ở công ty, Sở Liên!
Anh đi đến cuối giường ngồi xuống, nhẹ nhàng nới lỏng cà vạt, khẽ mỉm cười: “Là vì chuyện này sao? Chỉ là một thực tập sinh thôi, cũng đáng để cô huy động nhân lực như vậy sao!”
“Chỉ là một thực tập sinh sao?”
Ôn Noãn đi từ từ đến chỗ anh, quay người nhỏ giọng lẩm bẩm: “Hoäắc Minh, anh chạm phải điều cấm ky của em!
Anh thật sự cho rằng em không tức giận sao?”
Hoắc Minh khế mỉm cười, sờ lên khuôn mặt non mịn của cô.