Cuối cùng thì Ôn Noãn vẫn đi.
Trong quán cà phê, thư ký Trương đã ngồi sẵn ở đó, cô ấy nhìn thấy Ôn Noãn đi tới liền nhẹ nhàng gọi: “Ôn Noấn!”
Ôn Noãn ngồi đối diện cô ấy.
Cô gọi một ly nước chanh, uống hai ngụm rồi nhẹ nhàng hỏi: 'Là về Hoắc Minh phải không?"
Thư ký Trương mím môi.
Ôn Noãn đoán được, cười rất nhẹ: “Về phụ nữ?”
Thư ký Trương nhẹ nhàng đặt một bức ảnh lên bàn, trầm giọng nói: “Ôn Noãn, nếu không phải tình huống đặc biệt, tôi sẽ không nói cho cô biết ngay ngày thứ hai sau khi cô sinh được một tháng!”
Ôn Noãn cầm bức ảnh lên, khuôn mặt vốn trắng nõn đã trắng bệch!
Quá giống!
Thật sự rất giống, cực kỳ giống Kiều An hai mươi hai tuổi!