Hoắc Minh ôm cô từ phía sau, hôn lên làn da mềm mại sau tai cô, nhỏ giọng nói: “Để tôi làm!”
Ôn Noãn sửng sốt.
Cô và anh đối mặt với nhau qua gương!
Hoắc Minh trong lời nói thì khách sáo, nhưng hành động lại không thành thật, Ôn Noãn không biết anh có đặc biệt học qua hay không, nhưng kỹ thuật lại rất thành thạo,
chắc là không học tự biết...
Cô nhắm mắt lại, không dám nhìn cảnh tượng trong gương.
Cô biết mình khó chịu đến chừng nào! “Nó vẫn căng à? Có thấy dễ chịu hơn chút nào chưa?”
“Nếu cô cảm thấy không dễ chịu thì tôi lại làm thêm một lúc!”
Anh ghé vào tai cô nói những lời khó hiểu đó, Ôn Noãn biết anh cố ý, cô túm chặt quần áo rồi thấp giọng nói: “Không sao đâu, em đỡ hơn nhiều rồi!”