Tiểu Hoắc Tây vừa nhìn thấy Lục Khiêm thì lập tức quấn lấy ông ấy đòi bế.
Lục Khiêm yêu thương cô bé nhất, so với những đứa trẻ trong nhà thì không ai được cưng chiều bằng Hoắc Tây.
Ông ấy cố ý muốn đôi vợ chồng trẻ nói chuyện với nhau nên đã bế Hoắc Tây và nói với thư ký Liễu: “Hai ông già nửa vời chúng ta cũng nên học cách chăm sóc con cái, đi, chúng ta mang Hoắc Tây ra ngoài đi dạo.”
Tiểu Hoắc Tây vui vẻ ôm lấy cổ Lục Khiêm...
Lục Khiêm để cô bé cưỡi ngựa lớn rời đi.
Bên trong phòng bệnh trở lại im lặng, Ôn Noãấn nhẹ nhàng kéo chăn, cười nhẹ: “Người đến người đi quá nhiều nên em hơi mệt, em ngủ một lát đây!”