Mục tiêu cuối cùng của mọi người đàn ông chính là quyền lực, vợ hiền, con ngoan, chỉ một thoáng anh đã có tất cả.
Bà chủ gia đình, lúc lên giường cũng rất hợp khẩu vị của anh.
Anh không có gì để phàn nàn cả!
Thế nhưng Ôn Noãn thấy chưa đủ, cô đã từng được hưởng thụ tình yêu đẹp nhất trên cuộc đời, bây giờ thứ trở về chỉ là một thân thể, không phải Hoắc Minh của trước đây...
Từng ngày cứ trôi qua đều đều như vậy, thế nhưng cô lại không thể thay đổi được nó.
Thời gian trôi qua, ngay cả những người thân bên cạnh cũng cảm thấy hai người họ rất tình cảm.
Năm năm trí nhớ mà Hoắc Minh đã đánh mất dường như nhỏ bé không đáng kể, chỉ có mình Ôn Noãn lặng thầm nhấm nháp hương vị của sự cô đơn trong đêm khuya sau mỗi lần ân ái của hai người.
Đúng vậy, thực ra trong lòng cô vô cùng cô đơn.