Hoắc Minh ngồi xuống cạnh cô bé, cầm ly cà phê lên uống một hớp: “Bù đắp thế nào?”
“Đưa con đến trường mầm non!” “Bố mẹ đều phải đi.”
Hoắc Minh quay sang nhìn Ôn Noãn, hạ giọng: “Cô dạy con bé?”
Ôn Noãn hơi tức giận.
Cô dứt khoát thừa nhận: “Đúng đấy! Anh có thể không đi
Hoắc Minh cười: “Mợ Hoắc đã nghĩ trăm phương ngàn kế vậy rồi, sao tôi lại không thỏa mãn cho được?”
Anh nói xong còn xấu xa véo gương mặt mịn màng của
côI Mềm thật, non thật!
Anh cảm thấy cuộc hôn nhân này không lỗ vốn ở chỗ cô trông rất hợp với thẩm mỹ của mình!