Sáng sớm, Tiểu Hoắc Tây ngồi đè lên người làm Hoắc. Minh tỉnh cả ngủ.
Vừa mở mắt ra đã thấy mái tóc xoăn màu trà ngồi lên người mình, còn la hét: “Bố, con muốn đi vệ sinh!”
Hoắc Minh giơ tay lên che mắt!
Anh không thể nào ngờ được, nhưng dù gì đây cũng là con ruột!
Anh chỉ đành ngồi dậy, vừa cởi bộ đồ ngủ liền thân của cô bé vừa hỏi: “Mẹ con đâu?”
Đôi mắt của Tiểu Hoắc Tây đen láy: “Mẹ làm điểm tâm cho Hoặc Tây!”
Làm điểm tâm...
Nhà họ Hoắc còn cần mợ chủ đi làm điểm tâm à?
Cô chăm chỉ đến thế à?
Hoắc Minh ngẩn người, cộng thêm anh không quen nên động tác có hơi chậm, chờ đến khi anh tỉnh hồn lại thì Hoắc Tây đã khóc lên... Đồ ngủ đã tràn ra một mảnh nóng hổi.