Nếu không thì cũng đã không bắt được anh!
Lúc này đã tỉnh táo lại, Hoắc Minh cũng vui lòng thẳng thắn với cô.
Anh tựa hờ người lên vách tường, giọng nhàn nhạt: “Tôi nhớ cô là bạn gái cũ của Cố Trường Khanh! Dù tôi đã biết những chuyện xảy ra sau đó, nhưng tôi thật sự khó tưởng tượng nổi chúng ta đã kết hôn sinh con...”
Hoắc Minh xét nét cỡ nào, chính anh là rõ nhất.
Năm đó bên cạnh không thiếu phụ nữ đến rồi đi nhưng không ai lọt vào mắt anh được. Thế nên anh rất thắc mắc, sao anh có thể yêu cô như vậy, sao có thể vì cứu cô mà đứng nhìn Kiều An bị bắn vào đầu!
Ôn Noãn nghe thấy thế thì ngửa đầu nhìn anh chăm chú.
Dù anh vẫn chưa nói hết nhưng cô biết trong lòng anh đang nghĩ gì...