Như thế chắc chắn là bị bệnh rồi!
Tiểu Hoắc Tây lấy một cái lọ nhỏ ra, đổ hai viên màu sắc: “Bố uống thuốc đi!”
Hoắc Minh nhìn cái lọ. Kẹo cầu vồng!
Mấy loại đồ ngọt rác rưởi này, tất nhiên là anh không chịu ăn...
Hoắc Tây nước mắt lưng tròng như sắp khóc tới nơi, đáng thương như một con cún nhỏ.
Vẻ mặt Hoắc Minh càng thêm cứng ngắc.
Anh không nð, cắn răng nuốt hai viên kẹo xuống, mùi vị ngọt ngào xông lên, khá ổn.
Tiểu Hoắc Tây sờ đầu anh: “Bố ngoan quái”
Chung quy cô bé vẫn khát khao tình cha!