Đến bảy giờ tối Hoắc Minh mới về đến, ngay giữa giờ cơm.
Xe dừng lại, anh bước ra khỏi bóng tối, Tiểu Hoắc Tây không nhịn được chạy đến ôm lấy đôi chân dài của anh, gương mặt nhỏ nhắn cọ tới cọ lui: “Bố, Hoắc Tây nhớ bố lắm!"
Cơ thể Hoắc Minh cứng đờ...
Dấu sao trong trí nhớ của anh chưa từng có kinh nghiệm sống chung với trẻ con, nhưng khi anh ôm Tiểu Hoắc Tây lại thấy lòng mềm mại.
Chính là do máu mủ ruột thịt?
Hoắc Chấn Đông nhìn con trai ôm cháu gái nhỏ, vẻ mặt không chút bài xích, cảm thấy đau lòng và khổ sở.
Hoắc Minh thương Hoắc Tây cỡ nào, vào lúc này, ông chắc chắn không thể tưởng tượng nổi!