Hoäc Minh nói xong thì rút một bộ quần áo từ trong tủ ra.
Anh thay đồ ngay trước mặt Ôn Noãn. Ôn Noãn lặng lẽ chăm chú nhìn anh...
Hoäc Minh thay quần áo xong thì bắt gặp ánh mắt của cô, đang định nói vài lời bông đùa thì điện thoại reo lên.
Anh liếc nhìn, là Hoắc Chấn Đông gọi đến nên bắt máy: “Bố
Không biết bên kia đã nói gì mà Hoắc Minh lại đưa mắt sang Ôn Noãn với ánh nhìn sâu xa: “Vâng, cô ấy đang ở cùng conl... Tối nay con sẽ cùng cô ấy về nhà ăn cơm!”
Anh cúp điện thoại, giọng lạnh lùng: “Bố kêu chúng ta tối nay về nhà ăn cơm! Tôi có hơi bận, cô dẫn... đứa nhỏ đến trước đi!”
Trong lòng Ôn Noãn hiểu rất rõ.
Không phải do anh bận bịu mà hoàn toàn là do anh không muốn đưa cô đi.