Anh đứng dậy bước vào phòng làm việc, khi đi ra, cầm một tập tài liệu trên tay.
Tập tài liệu được đặt nhẹ nhàng vào tay Ôn Noấn.
Hoắc Minh ngồi trên sô pha đối diện, vẻ mặt không còn nét lưu manh vừa nấy, kiêu ngạo mà kiềm chế.
Anh nhìn chằm chằm vào mắt Ôn Noãn, nói với giọng điệu rất chuyên nghiệp: “Cô Ôn, tôi bằng lòng cùng cô nuôi nấng hai đứa con! Điều kiện tiên quyết là cô ký bản thỏa thuận ly thân này, sau khi ký xong tôi sẽ cung cấp phí nuôi dưỡng, cũng sẽ đến thăm con mỗi tuần một lần!”
Ôn Noãn có chút không chịu nối. Cái này có khác gì so với ly hôn đâu?
Môi cô mấp máy, nhưng cuối cùng cô cũng không nói gì, bởi vì cô biết nếu lúc này mình đầu hàng cầu xin sẽ chỉ khiến anh càng phản cảm.