Không biết sao mặt cô lại hơi đỏ lên.
Hoắc Minh nhìn thấy.
Anh bước tới chỗ cô, ngồi xuống, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt thanh tú của cô, có chút trêu chọc: “Nói cho tôi nghe một chút!”
Ôn Noãn không thể phản kháng.
Vẻ mặt cô bình tĩnh, kể cho anh nghe những chuyện đã xảy ra trong năm năm qua.
Hoắc Minh nghe xong nhẹ nhàng cười: "Thật cảm động! Cô Ôn... Cô không làm người kể chuyện, thật đáng tiếc!"
Ôn Noãn ngẩn người.
Hoắc Minh từ từ vuốt ve khuôn mặt của cô, giọng nói trầm khàn: "Gô, rất yêu tôi?"