Ôn Noãn xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần.
Mái tóc xoăn nhỏ màu nâu của Tiểu Hoắc Tây vẫn bất động...
Đó là bố! Bố cười rộ lên đẹp quá!
Tiểu Hoäc Tây bỗng nhiên vùi mình vào trong ngực Ôn Noãn, giọng nói nhẹ nhàng: “Mẹ, có phải bố sắp về rồi không?”
Ôn Noãn ừ một tiếng.
Cô xoa đầu Tiểu Hoắc Tây, nhẹ nhàng nói: “Nhưng bố đang ốm, chúng ta có thể cho bố một chút thời gian được. không?”
Thực ra Tiểu Hoắc Tây cũng hiểu một chút.
Mặc dù mẹ cô bé không nói nhưng cô bé biết sau khi bố nhập viện, họ rất ít khi gặp bố, có khi bố đọc truyện cổ tích cho cô bé, đang đọc cũng mất tập trung...