Anh mang theo bốn cuốn nhật ký.
Ban đầu, bác sĩ đưa cho anh một chiếc vòng tay, đó là một thiết bị theo dõi.
Nhưng Ôn Noãn đã cởi ra giúp anh, giống như giải thoát anh khỏi mọi trói buộc! Bởi vì Hoắc Minh sẽ không bị lạc, trường hợp xấu nhất chỉ là anh quên đường về nhà.
Thỉnh thoảng anh cũng nhớ đến cô.
Có thể là một tuần, có thể mười ngày, cũng có thể là nửa tháng...
Anh sẽ gọi cho cô, nói với cô những lời ngọt ngào, nóng lòng được gặp cô.
Ôn Noãn dù bận thế nào cũng sẽ đưa Hoắc Tây đến đó!
Tiểu Hoắc Tây rất hiểu chuyện, cô bé dường như hiểu được ý nghĩa của việc bố đi công tác! Cô bé không khóc, không làm loạn, mỗi khi bố nhớ cô bé, cô bé sẽ dỗ bố vui vẻ!