Ôn Noãn khóc không ngừng, tiếng khóc trầm thấp bị đè nén, Hoắc Minh cuối cùng cũng không đành lòng, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng: “Đừng khóc nữa được không! Nếu em khóc, đứa trẻ trong bụng sẽ cũng khóc theo!”
Ôn Noãn nằm trong lòng anh, nắm chặt áo sơ mi của anh!
Buổi chiều, Hoắc Minh lại tự nhốt mình trong phòng.
Ôn Noãn đứng ở cửa tầng hầm, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve cánh cửa nặng nề.
Cô không dám đi vào. Cô sợ nhìn thấy ánh mắt xa lạ của anh, sợ nhìn thấy anh xem đi xem lại cuốn nhật ký, chỉ để kéo dài thêm thời
gian, chỉ để có thể ở bên cạnh cô!