Ôn Noãn đầu bù tóc rối chạy xuống lầu!
Cô tìm khắp biệt thự cũng không tìm thấy anh, kể cả dưới tầng hầm cũng không tìm thấy!
Hoắc Minh, anh đã đi đâu vậy?
Ngay lúc Ôn Noãn đang tuyệt vọng thì có một bóng dáng mảnh khảnh từ bên ngoài đi vào, do ngược sáng nên không nhìn rõ gương mặt, nhưng Ôn Noãn biết chắc đó là anh.
“Hoác Minh!”
Cô nhào vào lòng anh.
Hoắc Minh một tay ôm cô, cúi đầu cọ vào cần cổ cô: “Sao vậy?”
Ôn Noãn áp mặt mình vào ngực anh: “Hoắc Minh, em sợ! Em sợ anh đi rồi sẽ không bao giờ quay lại nữa!”