Giọng nói của anh trầm thấp khàn khàn: “Tuổi của bố cháu đã lớn, dù thế nào cũng có lúc nhắm mắt xuôi tay! Ôn Noãn tuy có năng lực nhưng vẫn chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, lại thêm hai đứa con, cậu, cháu cầu xin cậu sau này hãy thường xuyên chăm sóc họ, không chỉ riêng mẹ con Ôn Noãn còn cả Minh Châu... Nếu cần ra quyết định việc gì trong nhà, cháu xin cậu hãy giúp đỡ họ.”
Lục Khiêm không thích nghe những lời này!
Ông ấy cau mày: “Hoắc Minh, tôi nói cho cậu biết, cậu đừng nghĩ đến việc giao cả gia đình cho tôi! Ồ... Cậu không nhớ gì nữa thì tự do tự tại, còn Ôn Noãn thì như thế nào? Còn con cái thì như thế nào?”