Đó là đêm tân hôn của họ, anh và cô cùng trở lại căn hộ ngày xưa...
Phòng ngủ chính được trải đầy hoa hồng.
Hoắc Minh ôm Ôn Noãn nhẹ nhàng đặt cô lên chiếc giường mềm mại.
Chính trên chiếc giường này, họ đã phát sinh quan hệ lần đầu tiên.
Trên chiếc giường này, bọn họ đã điên cuồng dây dưa vô số lần, nếu ngày mai là ngày tận thế, điều mà Hoắc Minh mong muốn nhất chính là đưa Ôn Noãn trở về chốn cũ...
Quấn lấy cô cho đến chết.
Cô đang mang thai nên anh vẫn luôn kiêng dè.
Anh thì thầm vào tai cô: “Ôn Noãn, anh muốn thấy em vui sướng, được không?”
Thân thể Ôn Noãn khẽ run lên.