Thứ thuốc đó không nguy hiểm đến thế đâu!
Anh sẽ không mất đi ký ức về Ôn Noãn, cũng sẽ không quên đi Hoắc Tây của anh!
Buổi sáng sớm vào một tuần sau.
Hoắc Minh chạy bộ về, trên tay cầm một cành bông hồng tươi, là để tặng cho Ôn Noãn.
Mới bảy giờ, cô vẫn còn đang ngủ!
Hoắc Minh lặng lẽ đi vào, cúi người nhìn khuôn mặt đang ngủ say của cô, trong lòng cảm thấy mềm mại.
Anh đặt cành bông hồng bên gối, không nhịn được mà hôn cô.
Thật ngoan, thật mềm mại!
Anh mỉm cười đứng thẳng người lên, đột nhiên anh cảm thấy choáng váng hoa mắt, đầu óc trống rỗng, khoảnh khắc đó anh thậm chí còn không nhớ nổi tên của Ôn Noấn.