Màn đêm buông xuống.
Trong phòng khách lớn trong biệt thự mở sáng đèn...
Ôn Noãn không hề quên mình là mẹ của Hoắc Tây, dù trong lòng cô rất đau khổ nhưng vẫn rất dịu dàng, nhẫn nại với Tiểu Hoắc Tây.
Hoäc Tây sợ hãi, dựa vào đùi cô, vẻ mặt đáng thương hỏi: “Khi nào bố mới về?”
Ôn Noãn nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô bé, đang định mở miệng lên tiếng nói thì có tiếng xe vang lên ở ngoài cửa... Cô lập tức dẫn Hoắc Tây chạy ra ngoài, trên mặt tràn đầy vẻ lo lắng chưa từng có.
Hoắc Minh xuống xe, ánh mắt chạm vào mắt cô.
Ánh mắt của hai người khóa chặt lại...