Ôn Noãn, nếu như anh thật sự luân hồi một lần nữa, anh nhất định sẽ trở về tìm eml
Ôn Noãn, đừng khóc!
Ôn Noãn, anh không nói được, nhưng anh nghĩ em sẽ biết...
Anh yêu em!
Tâm nhìn dân nhòe đi.
Hoắc Minh nhìn thấy tòa nhà đối diện, hoàn toàn tối đen, sau đó vang lên một âm thanh trâm...
Kiều An bị bắn nổ đầu! Cánh cửa dần dần bị bao vây...
Kiều An ngã xuống vũng máu, hai mắt cô ta mở to, nhưng khóe miệng lại nở một nụ cười quái dị.
Ôn Noãn, thứ tôi không có được,
Cô cũng đừng hòng!
Ôn Noãn đứng đó, toàn thân đầy máu.
Hoắc Minh ném ống tiêm trên tay đi, bước về phía cô, ôm cô thật chặt, mạnh đến mức suýt chút nữa làm cô đaul
“Em không sao! Hoắc Minh... Em không sao!”
Ôn Noãn nâng cánh tay anh lên: “Anh cảm thấy thế nào? Chúng ta đi bệnh viện nhé!”
Hoắc Minh khẽ nhắm mắt, nhẹ nhàng đồng ý!