Sắc mặt Hoắc Minh nghiêm nghị nhưng giọng nói lại cực kỳ dịu dàng: “Ngoan, nghe lời!”
Cái miệng nhỏ của Hoắc Tây run lên, cô bé nhìn mẹ mình... Cổ bị bóp chặt khiến Ôn Noãn rất đau, nhưng cô vẫn cố gắng nói bằng giọng bình tĩnh: “Nghe lời bố!”
Trên mặt Tiểu Hoắc Tây đẫm lệ, lùi lại vài bước rồi chạy xuống lầu.
Kiều An cười lạnh: “Thật là khiến người ta cảm động!”
Hoắc Minh nắm chặt ngón tay, nhìn chằm chằm Ôn Noãn, sau đó đưa mắt nhìn về phía Kiều An: “Em muốn gì?”
“Muốn gì?” Kiều An cười điên cuồng.
Cô ta nhìn Hoắc Minh, trong mắt đột nhiên có thêm vài phần thương yêu: “Em muốn quay lại như trước! Hoắc Minh... Điều em hối hận nhất chính là những ngày tháng buông thả đó, anh tha thứ cho em được không? Chỉ cần anh tha thứ cho em và về bên cạnh em, em sẽ tha cho cô ta!”