Đêm khuya.
Ôn Noãn chăm sóc Hoắc Tây xong thì quay lại phòng ngủ chính, nhưng Hoắc Minh không có trong phòng.
Cô tìm thấy anh trong phòng sách. Đêm đen như mực...
Anh không bật đèn mà đứng một mình trước cửa sổ sát đất, lặng lẽ hút thuốc, làn khói nhả ra bị gió đêm thổi bay đi.
Làn khói trở nên nhẹ hơn, nhạt hơn.
Ôn Noãn đóng cửa lại, bước tới ôm anh từ phía sau: “Hoắc Minh, vẫn còn đang suy nghĩ sao?”
Kể từ lúc từ chùa trở về, anh vẫn luôn trầm tư chán nản. Rõ ràng là rất để tâm.
Hoắc Minh võ lên cánh tay ôm ngang eo mình, dập tắt điếu thuốc, nhỏ giọng nói: “Không, em đừng suy nghĩ nhiều!”
Ôn Noãn áp mặt vào lưng anh, dỗ dành: “Vậy anh hãy vui lên đi nhé? Vị sư thầy đó chưa hẳn đã đoán chuẩn, có lẽ chỉ nói bừa mà thôi.”