Ông cười rồi thu lại ý cười: “Có thêm đứa con có lẽ sẽ khiến bệnh tình của Hoáắc Tây tốt hơn!”
Chủ đề này hơi nặng nề.
Hoắc Minh nhấp một ngụm trà, bình thản nói: “Gần đây Hoắc Tây đã khá hơn nhiều, có lẽ là vì mỗi ngày đều có Ôn Noãn ở bên cạnh, không có thời gian suy nghĩ vớ vẩn.”
Hoặc Chấn Đông gật đầu cảm thấy an ủi.
Mọi người đang nói chuyện, thì bà Hoắc đi từ phòng thờ cúng ra, dĩ nhiên cũng rất vui mừng.
Hoắc Chấn Đông nói với vợ: “Tôi nghĩ chúng ta nên làm lễ kết hôn càng sớm càng tốt! Lần trước bọn họ giận lây không làm đàng hoàng, dù sao cũng là điều đáng tiếc! Giờ Ôn Noãn đang mang thai... Bà và Minh Châu nên chú ý chăm sóc kỹ hơn, cũng để Minh Châu học hỏi thêm.”
Bà Hoắc tất nhiên đồng ý.
Bà ấy luôn yêu quý Ôn Noãn, cũng muốn nhìn thấy cô mặc chiếc váy cưới thật đẹp và kết hôn với Hoắc Minh.