“Ăn chậm thôi!”
Ôn Noãn nhỏ hơn Hoắc Minh Châu hai tuổi nhưng khi nhìn Minh Châu như đang nhìn một đứa trẻ.
Hoắc Minh Châu một hơi ăn hết tô mì!
Cô ấy rất ỷ lại vào Ôn Noãn, mặc dù Ôn Noãn và Lục Khiêm là người cùng một nhà nhưng cô ấy vẫn không kiềm chế được.
Sau khi Hoắc Minh dỗ Hoắc Tây xong, anh đi xuống lầu, nhìn thấy em gái mình đang nằm trên đùi Ôn Noãn, anh đi tới gõ vào đầu cô ấy: “Đừng nằm trên đùi chị dâu!”
Ôn Noãn không nhịn được nói: “Không sao cải”
Ánh mắt Hoắc Minh sâu thẳm, cô không dám nói gì nữa.
Hoắc Minh xách em gái lên ngồi đàng hoàng, ôm bình sữa ngồi đối diện cô ấy, nghiêm nghị nói: “Nếu em không buông bỏ được thì hãy ở bên nhau, nếu không cam tâm thì hãy nghe theo ý của bố mẹ, kiếm một đối tượng không tệ nào đó trong buổi xem mắt rồi hẹn hò yêu đương!”