Ôn Noãn ôm ngực, nôn khan mấy lần.
Hoắc Minh vừa pha sữa xong, nghe thấy tiếng động lập tức chạy tới, căng thẳng hỏi: “Em bị sao thế?”
Sắc mặt Ôn Noãn hơi xanh xao.
Thực ra trong lòng cô cũng đoán được vài phần, nhẹ nhàng lắc đầu với anh: “Không sao đâu! Em chỉ cảm thấy có chút buồn nôn thôi!”
Hoắc Minh đỡ cô ngồi sang một bên.
Anh ngồi xổm trước mặt cô, nhẹ nhàng vỗ về cô, dịu dàng nói: “Từ giờ trở đi em đừng làm việc nhà nữa, để người giúp việc làm, bằng không thì để anh hầu hạ emI”
Giờ phút này, anh đã ngang hàng với cô.
Ôn Noãn nhìn gương mặt anh tuấn của anh, hơi động lòng, Hoắc Minh chịu nghiêm túc an yên, thực sự là một người chồng tốt.