Cô dùng sức véo tay mình, tự nhủ với bản thân không được để vẻ ngoài dịu dàng của ông mê hoặc nữa.
Lục Khiêm muốn nắm lấy trái tim của một người là một chuyện quá dễ dàng!
Ông nói chuyện quá khéo léo, chỉ cần vài câu là có thể đánh trúng lòng người!
Nếu không phải cô bị thương quá sâu, cô nghĩ cô sẽ lại bị ông quyến rũ, có lẽ đêm nay sẽ ở lại căn chung cư xa hoa sang trọng này rồi quên mình triền miên cả đêm cùng ông...
Đáng tiếc cô đã không còn đơn thuần, mất hết ngây thơ.
Cô bình tĩnh mở miệng: “Tôi tưởng chuyện ông muốn nói với tôi là chuyện liên quan đến Thước Thước! Bây giờ ông có thể nói, nói xong thì đưa tôi về nhà! Tôi và ông Lục không giống nhau, tôi đã đồng ý làm bạn gái của người khác, nếu còn mập mờ không rõ ràng với ông thì có vẻ không được tôn trọng người ta cho lắm!”
Lục Khiêm tức đến mức bật cười: “Để ý vậy sao? Không phải cậu ta thì không gả?” Cô không nói tiếp.
Ánh mắt của ông trở nên ảm đạm hơn một chút, đi đến bên sô pha rồi cong gối ngồi xuống, cũng kêu cô ngồi xuống: “Ngồi lại đây, đọc tài liệu này một chút!”