Ông khiến cô bị thương, cô lại mài hết mọi góc cạnh!
Lục Khiêm có hơi đau lòng, tâm trạng càng trở nên phức tạp, thậm chí ông còn không biết nên trách ai.
Ông nhìn chăm chú cô một hồi lâu, đưa di động của mình cho cô, giọng nói cũng trở lại bình tĩnh, còn mang theo một chút dịu dàng khó lòng phát hiện: “Gọi điện thoại cho mẹ em, nói họ tạm thời em không về.”
Cả người Hoắc Minh Châu cứng đờ: “Tôi sẽ không đi ra ngoài với ông!”
Lục Khiêm nhẹ giọng nói: “Tôi có chuyện muốn nói với em! Nếu em không muốn, tôi sẽ tự gọi cuộc điện thoại này! Minh Châu, em có muốn tôi làm vậy không?”
Đôi mắt Hoắc Minh Châu rưng rưng, có hơi uất ức!
Nhưng cô vẫn gọi điện thoại, bởi vì là điện thoại di động của Lục Khiêm nên cô không thể nào nói dối được, chỉ có thể ăn ngay nói thật, bảo rằng muốn thương lượng một vài chuyện liên quan tới bé con cùng Lục Khiêm, có khi phải trở về trễ.