Lục Khiêm đi tới, gọi cô một tiếng: “Minh ChâuỊ”
Hoắc Minh Châu bước lui ra phía sau một bước.
Vẻ mặt cô trở nên ngơ ngẩn, cô không biết làm sao, càng nhiều là sự phòng bị.
Lục Khiêm hơi nâng cằm, ý chỉ về xe mình mình: “Lên xe nói chuyện!”
Hoắc Minh Châu không chịu.
Cô bước đi hai bước muốn gọi bảo vệ mở cửa nhưng tốc độ của Lục Khiêm nhanh hơn. Ông bắt được cánh tay của cô, hơi ép buộc kéo cô lên xe.
Cửa xe đóng sầm lại.
Ông nhanh chóng ngồi lên xe, nghiêng đầu nhìn cô: “Đối tượng xem mắt?”
Hoắc Minh Châu không phủ nhận, giọng nói của cô trở nên lạnh lùng: “Đúng thế! Người khá tốt! Cũng đã gặp Thước Thước, anh ấy có thể chấp nhận sự tồn tại của Thước Thước!”