Ôn Noãn thắt chặt tay, lẩm bẩm: “Hoắc Minh, đừng nói chuyện, để em ôm anh trong chốc lát!”
Cứ như vậy, lằng lặng ôm anh, không làm gì cải Hoắc Minh nhẹ ôm lấy eo nhỏ của cô.
Thật lâu sau, anh cúi đầu hôn cô: “Sau này cứ gọi anh là Minh, biết chưa?”
Cô ừ một tiếng, vô cùng ngoan ngoãấn!
Hoắc Minh có hơi nóng máu.
Ôn Noãn là vậy, lúc bất mãn tức giận với anh sẽ không chịu cho anh nhưng lúc cô đồng ý thuận theo sẽ thật sự dịu dàng mềm mại... Dù cho anh đùa nghịch cô như thế nào đi chăng nữa, cô cũng sẽ không phản kháng lại!
Nếu là ngày bình thường, có khả năng anh sẽ làm chuyện cầm thú một hồi.
Thế nhưng trong đêm nay, bọn họ cần nhiệt độ cơ thể của đối phương để vuốt phẳng những đau thương đã từng xảy ra trong quá khứ!