Vừa mới đẩy cửa ra đã thấy Ôn Noãn mặc áo tắm, ngồi ở trước bàn trang điểm thoa kem dưỡng da. Anh nhẹ nhàng bước tới, từ cổ áo lướt vào trong vuốt ve bờ vai quyến rũ của cô, giọng nói nghẹn ngào: “Minh Châu làm sao vậy?”
Ôn Noãn không ngăn cản anh.
Cô mặc kệ anh, để bản thân thoải mái hưởng thụ.
Cuối cùng... cô mềm mại dựa vào đầu vai anh, thấp giọng thuật lại một lần.
Hoắc Minh hôn lên thịt mềm sau tai cô, giọng nói khàn đặc: “Ôn Noãn, có phải em muốn để con bé và cậu ở bên nhau không?”
Ôn Noãn xoay người, ôm lấy vòng eo của anh.
Cô nhẹ giọng nói: “Đúng vậy... Mà cũng không phải! Minh, em hy vọng con bé có thể gả cho tình yêu chứ không phải chỉ là tạm chấp nhận! Anh biết không, một người phụ nữ có con riêng, mặc cho cô ấy có trẻ tuổi xinh đẹp đến nhường nào, tóm lại tới lúc tìm bạn đời vẫn sẽ chịu thiệt!”