Mặt bà Hoắc chứa đầy ưu sầu: “Noãn Noãn, con giúp mẹ khuyên nhủ Minh Châu đi! Mặc dù con bé đồng ý đi xem mắt nhưng mẹ nhìn ra được con bé đang vô cùng tiêu cực! Nhưng con bé không thể ở một mình mãi thế được, ba nó ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng vẫn luôn hy vọng con bé có được một gia đình nhỏ.”
Ôn Noãn dâng trào cảm xúc.
Ít nhiều cô cũng cảm thấy có phần hổ thẹn.
Bà Hoắc nhìn ra tâm ý của cô, vỗ vào tay cô: “Con bé và cậu con cũng không phải là chuyện đơn phương! Chỉ có thể nói có duyên không phận!”
Nói xong, bà khẽ lau nước mắt: “Bọn họ đã có con, nếu không phải vì không giải quyết được mâu thuẫn, ít nhiều cũng sẽ nể mặt con cái!”
Ôn Noãn an ủi bà một hồi lâu...