Mấy ngày tiếp theo, có lẽ vì bọn họ quá buông thả. Nên Hoắc Minh phát sốt!
Ôn Noãn vừa xấu hổ lại vừa tức giận, cô không chịu để anh tới gần, ép anh ở trong nhà tĩnh dưỡng.
Hoắc Minh không chịu nằm yên, bệnh nặng mà vẫn động tay động chân, Ôn Noãn hết cách với anh. Hơn nữa vì căn bệnh này, cô còn không dám gióng trống khua chiêng dẫn anh tới bệnh viện, chỉ gọi bác sĩ gia đình tới.
Thứ hai, bà Hoắc gọi điện tới mời cô đi uống trà.
Ôn Noãn nhẹ nhàng thở ra một hơi.