Tiểu Hoắc Tây đã ôm bình sữa, đu trên người bố, muốn đòi qua.
Miệng Hoắc Minh cười, đỡ mông con gái, ôm cô bé vào trong phòng ngủ chính, đi vài bước còn cố ý quay đầu nhìn Ôn Noãn: “Sao lại không đi?”
Ôn Noãn ở phía sau, lề mề bước đến.
Trong phòng ngủ chính, ngọn đèn mờ nhạt, thật ấm cúng.
Hoắc Minh đặt con gái lên giường, một vết trây nhỏ, anh cầm bắp chân của cô bé lên kiểm tra vết thương, kết một lớp vảy, anh chỉ nhìn cũng thấy đau lòng, không kìm lòng được hôn nhẹ.
Ôn Noãn chăm chú nhìn anh.
Thật ra anh khác hoàn toàn với Hoắc Minh trước đây, có lẽ anh vẫn thích nói những thứ không biết xấu hổ khi chỉ riêng có bọn họ, vẫn không biết kiềm chế trên giường, nhưng