Ôn Noãn sắp xếp lại căn phòng.
Hoắc Minh ngồi trên ghế sô pha, quan sát bóng lưng của cô, trong lòng rung động.
Ôn Noãn thật sự đã quay về, chăm sóc gia đình này giống như một người vợ, anh thích dáng vẻ này của cô ở bên chờ anh.
Giọng anh khàn: “Em không có gì muốn nói với anh sao?”
Trong tay Ôn Noãn đang cầm áo ngủ nhỏ của Tiểu Hoắc Tây, nghe vậy xoay người lại, nhỏ giọng nói: “Em nhìn thấy rồi! Minh... Hoắc Tây còn nhỏ như vậy, anh thật sự không cần quyết định cho tương lai của con bé sớm vậy chứ?”