Buổi tối, Hoắc Minh trở về rất trễ, khoảng lúc chín giờ. Ôn Noãn dạy Hoắc Tây đánh đàn.
Tiểu Hoắc Tây mặc chiếc váy nhỏ, ngồi thẳng lưng, rất ra dáng.
Hoắc Minh cởi áo khoác, thuận tay ném lên ghê sô pha, bước đến dựa vào bên người cô nhẹ nhàng nói: “Con bé mới xuất viện, sao không cho nó nghỉ ngơi thêm hai ngày?”
Anh xót cô bé, lại không nỡ trách Ôn Noãn.
Ôn Noãn nhẹ nhàng cười: “Chính con bé muốn đànỊ”
Cô ngửi được chút mùi rượu trên người anh, trầm giọng nói: “Anh lại đi xã giao à?”
Hoắc Minh cười rất nhẹ nhàng, khẽ vuốt sau lưng cô, khàn giọng nói: “Em nấu cho anh bát mì, buổi tối anh chưa ăn gì, chỉ uống mỗi rượu!”