Hai ngày sau, Tiểu Hoắc Tây xuất viện.
Hoắc Chấn Đông tổ chức tiệc gia đình, bởi vì Lục Khiêm còn đang công tác ở thành phố B, thuận miệng mời thử, không nghĩ ông ấy thật sự đến...
Lục Khiêm mang đồ chơi đến cho Thước Thước.
Nhưng Tiểu Thước Thước không thân quen ông, vẫn luôn rúc vào trong ngực Hoắc Minh Châu, khuôn mặt bé nhỏ ngại ngùng!
Lục Khiêm có hơi mất mát...
Ông ấy nhìn Hoắc Minh Châu, ánh mắt thắm thiết: “Bình thường em nhắc nhiều về tôi chút, con quá xa lánh tôi!"
Bà Hoắc ở một bên cười nhẹ: “Thêm nhiều lời sẽ gần gũi hơn! Thước Thước rất ngoan!”
Ngược lại Hoắc Chấn Đông vô cùng rộng lượng, mời ông ấy sang uống rượu, Hoắc Minh cũng ở một bên đón tiếp.
Lục Khiêm không ngốc.
Ông già Hoắc Chấn Đông này co được giãn được, ông ấy và Minh Châu cùng sinh ra đứa con trai nhưng vẻ mặt ông vẫn luôn dịu dàng, tuyệt đối không chỉ vì nể mặt Ôn Noãn mà còn là vì nguồn tài nguyên của thành phố C.