Hoắc Minh ừm một tiếng.
Hoắc Minh Châu đi vào, cúi người hôn lên mặt Tiểu Hoắc Tây một cái, ngơ ngác nhìn một lúc.
Gen của nhà họ Lục mạnh quá!
Hoắc Tây rất giống Ôn Noãn, nhưng cũng rất giống người kia...
Cô ấy nhìn đến ngẩn ngơ.
Hoắc Minh dựa vào ghế sô pha, dù sao cũng đã làm chuyện vợ chồng, anh có hơi lười biếng. Anh tiện tay mở tài liệu ra, hừ nhẹ: “Nếu thích thì gả cho ông ấy đi! Ông ấy lớn tuổi hơn em nhiều, chờ ông ấy nằm thẳng cẳng, em lấy tiền của ông ấy rồi tìm một người trẻ đẹp!”
Hoắc Minh Châu buồn rầu, im lặng.
Trong lòng cô ấy biết rõ, anh trai vẫn còn giận mình.
Hoắc Minh đã nói không hỏi cô ấy, nhưng anh hơi mất kiên nhẫn: “Em nên học chị dâu một chút, nên dừng thì dừng! Nếu em ở cùng Lục Khiêm không có kết quả, tại sao em không đi xem người mà mẹ giới thiệu cho?”