Thần kinh căng thẳng vài ngày của Hoắc Minh cũng thả lỏng ra, lúc này không khỏi bị mê hoặc, anh cúi đầu hôn cô, ngậm lấy môi cô, hôn nhẹ nhàng mà sâu...
Ôn Noãn có hơi kháng cự, dù sao cũng đang ở trong bệnh viện, người đến người đi.
Giọng nói của cô vỡ ra: “Minh, đừng... Sẽ bị người ta nhìn thấy!"
Máu toàn thân Hoắc Minh nóng lên.
Trạng thái bây giờ của anh giống như đã trải qua một giai đoạn căng thẳng, lúc này bình tĩnh lại, rất cần được phóng thích ra.
Chuyện nam nữ, chính là cách tốt nhất.
Anh nghiêng người, khóa cửa phòng bệnh lại, sau đó ôm lấy eo nhỏ của Ôn Noãn đi vào một căn phòng nhỏ bên trong... Vừa đi vừa hôn cô, nhiệt tình giống như sói như hổ.