Hoắc Minh im lặng nhìn rất lâu.
Ngoại hình của đứa trẻ kia rất đẹp, ánh mắt lại càng toát lên vẻ thông minh sáng sủa.
Anh nhẹ nhàng khép tài liệu lại: “Thay tôi hẹn Giám đốc Trương của Toàn Vũ đi chơi bóng, nói... Tôi có một hạng mục muốn bàn bạc với ông tai”
Thư ký Trương ngầm hiểu.
Hoắc Minh xử lý xong công việc, quay lại phòng bệnh, vợ chồng Hoắc Chấn Đông và Hoắc Minh Châu đều đã đến.
Hoắc Chấn Đông vô cùng đau lòng.
Ông ôm lấy Hoắc Tây như ôm một đứa trẻ sơ sinh, không ngừng an ủi cô bé, tinh thần kia khiến Hoắc Minh cũng không nhìn nổi: “Bố, Hoắc Tây rất thiếu máu, bố cứ
đung đưa như vậy con bé sẽ bị chóng mặt đấy!”
Hoắc Chấn Đông vội vàng hỏi cháu ngoan của mình: “Cục cưng có chóng mặt không?”
Tiểu Hoắc Tây rất thích người yêu thương mình.
Cho dù chóng mặt, cô bé vẫn nằm trong lòng Hoắc Chấn Đông, muốn ông nội thơm mình.
Khuôn mặt già nua của Hoắc Chấn Đông sụp đổ, sau đó liền rơi nước mắt.