Ôn Noãn ôm Hoắc Tây, chăm chú nhìn Hoắc Minh, ánh mắt dần trở nên kiên định.
Cô tin tưởng anh.
Tài xế đi trước dẫn đường, Ôn Noãn ôm Hoắc Tây đi theo sau, bác sĩ đã đợi từ sớm trong phòng cấp cứu... Khoảng hai mươi phút sau, y tá vội vàng chạy vào, trong tay cầm túi máu!
“Lập tức truyền máu, đứa trẻ có chứng rối loạn đông máu!”
Tiểu Hoắc Tây im lặng nằm đó, khuôn mặt bé nhỏ trắng bệch.
Túi máu 100ml rất nhanh đã cạn, nhưng túi máu mới được đưa vào liên tục không ngừng... Trái tim Ôn Noãn run rẩy, cô biết máu này là của ail
Từ đầu đến cuối, truyền tổng cộng 800ml máu!
Tiểu Hoắc Tây khóc đến mệt, nằm ngủ say trên chiếc giường nhỏ màu trắng, trên hai hàng lông mi như cây quạt nhỏ còn dính nước mắt, nhìn cực kỳ đáng thương.
Ôn Noãn nắm bàn tay nhỏ bé của cô bé, khi nhớ lại toàn thân vẫn còn run rẩy sợ hãi.